<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Đặng Đức Siêu

Tiểu sử
 

Đặng Đức Siêu là danh thần, danh sĩ đời Gia Long. Quê làng Phụng Cang, huyện Bồng Sơn (nay là ấp Vĩnh Phụng, xã Hoài Xuân, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định).

Năm 16 tuổi ông đỗ Hương tiến, được Định vương Nguyễn Phúc Thuần bổ làm việc ở Viện Hàn lâm tại Phú Xuân. Sau, chúa Trịnh, nhà Tây Sơn đều có vời ông ra làm quan, ông đều từ chối.

Khi nghe Nguyễn Ánh hoạt động trong Nam, ông theo vào giúp, chuyên giữ việc từ lịnh. Gia Long lên ngôi, ông được cử làm phụ đạo trong cung, làm đến Thượng thư bộ Lễ.

Năm Canh Ngọ (1810), ông mất, thọ 59 tuổi, được truy tặng Tham chính, đến Ất Dậu (1825), đời Minh Mạng (1820-1841) lại truy tặng là Thiếu sư, Hiệp biện đại học sĩ và lập đàn tế ông.

Đời Tự Đức (嗣德; 1829–1883) Nhâm Tý (1852), được liệt thờ vào miếu Trung hưng công thần. Vợ ông là Nguyễn Thị Ngữ được đứng vào hạng liệt nữ.

Tác Phẩm
 

Là một võ tướng, Đặng Đức Siêu còn là một nhà văn có tiếng đương thời. Sau khi ông mất còn để lại các tác phẩm:

  • Tự tỉ quản nhạc

  • Thiên Nam thế hệ chép việc từ đời Triệu tổ Nguyễn Kim đến đời Định vương Nguyễn Phúc Thuần.

  • Thượng sơn tứ hiệu

  • Hồi loan khải ca: 9 khúc ca vịnh.

  • Tô Vũ tiết, Trương Lương trùy

Ngoài ra, các điển lệ trong triều đều do ông soạn định. Các văn tế Bá Đa Lộc, Võ Tánh và Ngô Tùng Châu đều do ông thảo.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt