<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Huyện Phong Thổ

Sơ lược
 

Vào những năm đầu thế kỷ 20, Phong Thổ chỉ là đại lý của tỉnh Lào Cai, sau nhiều lần chuyển đổi, Phong Thổ mới trở thành huyện biên giới nằm ở phía Đông Bắc của tỉnh Lai Châu ngày nay.

Lịch sử hình thành
 

Ngày 12/07/1907, Pháp thành lập tỉnh Lào Cai, Phong Thổ là đại lý của tỉnh Lào Cai.

Tháng 11/1946, Phong Thổ trở thành huyện của tỉnh Lào Cai.

Ngày 7/05/1955, khu tự trị Thái Mèo được thành lập, huyện Phong Thổ của tỉnh Lào Cai chuyển sang khu tự trị Thái Mèo (sau này thuộc tỉnh Lai Châu).

Từ ngày 14/1/2002, Phong Thổ được chia thành 2 huyện Tam Đường và Phong Thổ ngày nay.

Năm 2004, Toàn bộ thị trấn Phong Thổ (cũ) của huyện Phong Thổ được chuyển thành một phần của thị xã Lai Châu mới.

Ngày 27/12/2006, Chính phủ ban hành Nghị định số 156/2006/NĐ-CP về việc điều chỉnh địa giới hành chính, Phong Thổ được điều chỉnh  thêm 500 ha diện tích tự nhiên và 140 nhân khẩu của xã Huổi Luông về thị trấn Phong Thổ (mới) thuộc huyện Phong Thổ quản lý.

Điều kiện tự nhiên
 

Vị trí địa lý

Phong Thổ là huyện biên giới của tỉnh Lai Châu; phía Đông giáp huyện Bát Xát của tỉnh Lào Cai; phía Tây và Bắc giáp Trung Quốc; phía Nam giáp 2 huyện Sìn HồTam Đường.

Địa hình

Địa hình núi trung bình và núi thấp xen thung lũng cacxtơ (gần 70% diện tích có độ dốc lớn trên 25o), không có cánh đồng lớn, có đỉnh núi Bạch Mộc Lương cao 2.998 m và sông Nậm Na chảy qua.

Tài nguyên

Phong Thổ là vùng đất có nhiều khoáng sản như đất hiếm có phóng xạ, quặng Urani, Thori và suối nước nóng.

Điều kiện kinh tế, xã hội
 

Tiềm năng kinh tế

Phong Thổ có đường biên giới dài gần 100km tiếp giáp với huyện Kim Bình, tỉnh Vân Nam, cửa khẩu Ma Lù Thàng thông thương với Trung Quốc; đất đai thích hợp với việc trồng rừng, lúa, ngô, chè, bông, cây ăn quả, khai thác dược liệu và chăn nuôi đại gia súc như: trâu, bò, dê, ngựa. Các mặt hàng nông sản xuất khẩu chủ lực là  ngô, nhãn, vải, sắn, bông chít, đậu ... đặc biệt là thảo quả (tổng giá trị xuất khẩu lên tới gần 10 tỷ đồng). Năm 2004, tỷ lệ hộ nghèo ở Phong Thổ trên 70% thì hiện nay, chỉ còn 40,5%.

Văn hoá, xã hội

Huyện Phong Thổ có 102.876 ha diện tích tự nhiên và 56.544 nhân khẩu với 18 đơn vị hành chính, bao gồm các xã: Sì Lở Lầu, Vàng Ma Chải, Ma Ly Chải, Mồ Sì San, Pa Vây Sử, Mù Sang, Tung Qua Lìn, Dào San, Bản Lang, Ma Ly Pho, Hoang Thèn, Khổng Lào, Nậm Xe, Mường So, Sin Súi Hồ, Lản Nhì Thàng, Huổi Luông và thị trấn Phong Thổ.

Phong Thổ là địa bàn sinh sống của các dân tộc: Dao, Thái, Lào, Mông, Kinh…, Phong Thổ có 14 xã đặc biệt khó khăn (trong đó có 12 xã biên giới).

Người Thái có tập quán canh tác lúa nước, làm nương, trồng bông, dệt vải; họ sống trong những ngôi nhà sàn truyền thống làm bằng sàn gỗ, lợp mái tranh hoặc ngói. Những vật dụng quen thuộc trong sinh hoạt của người Thái là các công cụ lao động sản xuất như: cọn nước, gùi, thố… thu nhập của người Thái chủ yếu nhờ vào nghề trồng bông, dệt thổ cẩm. Trang phục của dân tộc Thái rất đặc biệt nhờ sự kết hợp hài hoà giữa áo cóm váy đen tạo nên sự duyên dáng của phụ nữ Thái đen và Thái trắng. Phụ kiện làm đẹp ngoài bộ cúc áo bằng bạc còn là chiếc khăn piêu nổi tiếng đã đi vào thơ, nhạc qua bài hát Chiếc khăn Piêu. Dân tộc Thái có nhạc cụ rất độc đáo là cây đàn tính …

Tiềm năng du lịch

Ở Phong Thổ vào dịp đầu năm mới có các lễ hội truyền thống như tục kiêng Hổ của người Dao đỏ ở xã Mồ Sì San, lễ hội Gầu Tào ở Dào San kéo dài trong 3 ngày với nhiều sinh hoạt văn hóa và vui chơi, giải trí. Năm 2008, Phong Thổ đã phục hồi Lễ hội Nàng Han (có tới 32 bài múa dân gian của người Thái và 6 bài tế lễ do các thầy mo đảm nhiệm gồm: Tùng song tơ, Phái lệ tơ, Thá ớc, Thá hu nơ, Then hầu phét, Quát bó héo) ở bản Vàng Pheo.

Phong Thổ cũng là địa phương phát hiện nhiều di chỉ khảo cổ nhất như bãi đá granit có những vạch khắc hình cung song song, đối xứng những tảng đá; di chỉ khảo cổ hang Nậm Tun (hang động được khám phá sớm nhất ở Tây Bắc); trống đồng Mường So, ngoài ra Phong thổ còn hấp dẫn du khách với suối nước nóng Vàng Bó.

Hạn chế

Hàng năm ở Phong Thổ thường xảy ra mưa đá, gió lốc trên diện rộng gây thiệt hại cho hoạt động sản xuất nông nghiệp và chăn nuôi. Bên cạnh đó quy mô sản xuất nhỏ, phân tán, manh mún, chủ yếu là hình thức tự cấp tự túc cộng với yếu tố dân trí thấp, phong tục tập quán còn lạc hậu nên kinh tế của địa phương chuyển dịch chậm, thiếu vững chắc.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt