<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Ngô Tịnh Nhân

Danh sĩ, nhà thơ đời Gia Long, tự Nhữ Sơn, nguyên tổ phụ là người Quảng Đông sang ngụ ở đất Gia Định. Ông là học trò của Sùng Đức xử sĩ Võ Trường Toản. Ông cùng Trịnh Hoài Đức và Lê Quang Định được đương thời xưng tụng là 3 nhà thơ lớn nơi đất Gia Định xưa (Gia Định tam gia) trong nhóm Bình Dương thi xã.

Ông ra giúp Nguyễn Ánh lúc còn bôn tẩu ở Gia Định lãnh chức Thị độc Viện Hàn lâm. Năm 1798, ông làm Hữu tham trí bộ binh, được cử đi sứ nhà Thanh (Trung Quốc) để dọ xem tình thế. Năm 1802, Nguyễn Ánh lên ngôi (tức Gia Long), ông làm Giáp phó sứ theo Trịnh Hoài Đức và Hoàng Ngọc Uẩn sang nhà Thanh lần II. Năm 1807, ông sung Chánh sứ cùng với phó sứ Trần Công Đàn sang Chân Lạp (Kampuchia) đem ấn sắc phong Nặc Ông Chân làm vua Chân Lạp.

Năm Tân Mùi 1811, ông ra làm Hiệp trấn Nghệ An, năm sau (1812) ông lại được cử vào Gia Định làm Hiệp tổng trấn phụ tá Tổng trấn Lê Văn Duyệt. Sau, ông được phong Kim Tử vinh lộc đại phu, Thượng Khanh, tước Tịnh Viễn Hầu.

Năm Bính Tý 1816 ông mất, thụy là Trác Gian. Thơ văn ông góp chung với thơ của Trịnh Hoài Đức và Lê Quang Định gồm một bộ Gia Định tam gia thi tập.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt