<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Ngô Tùng Châu

Ngô Tùng Châu là danh thần thời Nguyễn sơ - Gia Long, quê ở huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định.

Ông là học trò Sùng Đức xử sĩ Võ Trường Toản, tính đoan chính, có tiết tháo.

Buổi đầu ông làm Chế các ở Viện Hàn lâm, rồi làm Điền tuấn quan cùng với Trịnh Hoài Đức, Lê Quang Định, Hoàng Minh Khánh và 9 người nữa được cử làm Điền tuấn quan trông coi việc khai khẩn ruộng đất ở Gia Định. Sau đó, ông được thăng chức Tham tri bộ Lễ kiêm việc dạy dỗ con lớn của Nguyễn Ánh.

Năm Kỷ Mùi (1799), ông phụ tá Võ Tánh trấn thủ thành Bình Định. Năm sau, ông bị đại tướng Tây Sơn là Trần Quang Diệu vây thành rất ngặt, trong thành hết lương, không thể chống nổi, ông uống thuốc độc mà chết. Võ Tánh cũng tự thiêu sau ông hai ngày. Sự cố thủ của ông và việc Võ Tánh tự thiêu đã cầm chân binh sĩ Tây Sơn nên Nguyễn Ánh đánh lấy được Phú Xuân.

Ông mất vào ngày 27-5 năm Tân Dậu (7-7-1801). Năm đầu Gia Long (1802) truy tặng ông là Tán trị công thần đặc tiến Kim tử Vinh lộc đại phu, Trụ quốc Thái sư, tước Châu Quận Công, thụy là Trung Ý. Đến đời Minh Mạng, năm 1831, gia phong ông là Tá vận công thần, Hiệp tá đại học sĩ, Thiếu sư, Ninh Hòa Quận Công, đổi thụy là Trung Mẫn.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt