<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Di tích lịch sử Bãi Cọc Bạch Đằng

Di tích lịch sử ở xã Yên Giang, huyện Yên Hưng, tỉnh Quảng Ninh. Đây là bãi cọc do Trần Hưng Đạo bố trí trong lòng sông trong trận Bạch Đằng năm 1288. Bãi cọc nằm cách đê sông Chanh 20m và cách bến phà Rừng 1.200m.

Bãi cọc Bạch đằng được phát hiện vào năm 1953 khi nhân dân trong vùng đào đất đắp đê. Hiện còn hàng trăm cọc, một số cọc được cắm thẳng đứng, đa số cọc nằm chếch theo hướng đông 15o, cắm theo hình chữ chi . Cọc phần lớn bằng gỗ lim, gỗ táu, đầu dưới vát nhọn, đầu trên đã bị gãy. Độ dài trung bình của chúng từ 2 m đến 2,8 m; có cái dài tới 3,2 m. Phần cọc được vát nhọn dài từ 0,8m đến 1m. Đầu phía trên của cọc nằm dưới mặt đất khoảng 0,5 m đến trên 1,5 m. Toàn bộ bãi cọc đã được xây kè bảo vệ với diện tích 220 m2, trong đó có 42 cọc ở nguyên trạng khi phát hiện, sâu dưới bùn hơn 2 m, nhô cao từ 0,2 đến 2 m. Mật độ cọc ở nửa bãi phía Nam là 0,9 đến 1m2 có một cây, nửa bãi phía Bắc từ 1,5 đến 2 m2 có một cây.

Bãi cọc Bạch Ðằng tồn tại cùng thời gian là nhân chứng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta. Nơi ghi dấu thiên tài quân sự của anh hùng dân tộc Trần Quốc Tuấn. Tại đây, ngày 9/4/1288, quân đội nhà Trần do Trần Hưng Đạo chỉ huy đã đánh tan tác đạo binh Nguyên Mông do Ô Mã Nhi cầm đầu khi chúng tiến vào sông Bạch Đằng. Di tích đã được xếp hạng quốc gia năm 1988.        


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt