<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Di chỉ Gò Chùa
Tỉnh Cương - Cẩm Khê - Phú Thọ

Di chỉ khảo cổ học Gò Chùa được phát hiện vào năm 1978 trước đây thuộc thôn Chế Nhuệ, xã Tỉnh Cương, huyện Sông Thao, tỉnh Phú Thọ, nay là thôn Chế Nhuệ, xã Tỉnh Cương, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Di chỉ có tầng văn hoá dày từ 0,6 đến 1m. Hiện vật có một số đồ đá, như: rìu tứ giác bàn với nhiều mảnh gốm hồng hay vàng nhạt, có xương gốm đen, hoa văn chủ yếu và văn chải, khắc vạch. Di chỉ có niên đại thuộc hậu kỳ đồ đá mới loại hình văn hoá khảo cổ học Phùng Nguyên.


Nguyệt Đức - Yên Lạc - Vĩnh Phúc

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện vào năm 1974, trong khuôn viên chùa Xuân Văn, thuộc thôn Xuân Đài, xã Nguyệt Đức, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc.  Đây là một ngôi mộ gạch xây cuốn, trong mộ có kiếm sắt, hộ tâm bằng đồng trang trí mặt người, âu đồng 3 chân có nắp đậy và mô hình nhà bằng đất nung. Thuộc loại mộ Hán.


xã Bình Phú - huyện Tân Hồng - tỉnh Đồng Tháp

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện tại xã Bình Phú, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp. Gò rộng khoảng 1.000 m2, cao 1 m, còn có tên là gò Cây Điệp. Khi tiến hành san lấp gò làm đồn biên phòng, người ta đã phát hiện dấu vết của một công trình kiến trúc cổ đã bị hủy hoại. Hiện vật tìm thấy là nhiều lớp gạch với những viên gạch cỡ lớn cùng các hiện vật bằng đồng như nhẫn đồng, mảnh đồng và các tảng đá xanh. Qua phân tích hiện vật cho thấy đây là phế tích của kiến trúc thuộc văn hoá khảo cổ học Óc Eo và Angkor.


quận 11 - thành phố Hồ Chí Minh

Di chỉ khảo cổ học được khai quật năm 1991, trong khuôn viên chùa Phụng Sơn, quận 11, thành phố Hồ Chí Minh. Gò chùa là một phức hợp kiến trúc cùng thời kỳ với nền văn hoá khảo cổ học Óc Eo và Vương quốc Phù Nam. Di chỉ là một khuôn viên vuông vức bằng gạch đá với những cổng ra vào, kích thước 65 m x 65 m. Bên trong là 1 khuôn viên nhỏ hơn với kích thước 30 m x 17 m. Hiện vật thu được bao gồm: tượng đất nung; 1 bình gốm; một số hiện vật sứ, sành, vòi bình được làm bằng gốm Óc Eo. Đặc biệt là một quan tài bằng đất sét có dạng hình thuyền, bên trong chứa than chưa cháy hết cùng với những mảnh xương, mảnh men răng. Qua phân tích, các nhà khảo cổ xác định di chỉ thuộc văn hoá khảo cổ học Óc Eo.


xã Đức Hoà Thượng - huyện Đức Hoà - tỉnh Long An

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện năm 1975, tại xã Đức Hoà Thượng, huyện Đức Hoà, tỉnh Long An. Gò Chùa là một gò đất cao 2,5 m so với mặt ruộng, nằm bên bờ sông Vàm Cỏ Đông. Các nhà khảo cổ đã tiến hành khia quật tầng văn hoá nằm trong địa tầng 0,70 m. Hiện vật thu được gồm: 2 rìu đá, mảnh gốm làm bằng sét pha cát mịn, xương gốm cứng, độ nung cao, màu vàng xám, nâu hoặc sẫm. Di chỉ thuộc văn hoá khảo cổ học Óc Eo, được công bố năm 1993.


xã Mỹ Quý Tây - huyện Đức Huệ - tỉnh Long An

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện tại xã Mỹ Quý Tây, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An. Gò Chùa là tên gọi chung của một quần thể gồm nhiều gò đất lớn như gò Sài Trâm, gò Miễu, gò Chùa, gò Tháp Lớn. Tại đây, người ta đã phát hiện các hiện vật cổ như minh văn của vua Udaya ditvavarman, các phiến đá khắc chữ Phạn, dấu vết của toà kiến trúc bị hủy hoại.


xã Thạnh Trị - huyện Mộc Hoá - tỉnh Long An

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện tại xã Thạnh Trị, huyện Mộc Hoá, tỉnh Long An. Đây là một quần thể gồm 1 gò lớn rộng 1.000 m2 và nhiều gò nhỏ thấp hơn. Tại đây, người ta đã tìm thấy một vỉa gạch của kiến trúc cổ, tượng Yoni bằng diệp thạch và nhiều gốm cổ.


xã Hưng Điền - huyện Tân Hưng - tỉnh Long An

Di chỉ khảo cổ học được phát hiện tại xã Hưng Điền, huyện Tân Hưng, tỉnh Long An. Gò chùa là tên gọi chung của một quần thể gồm 10 gò đất cao thấp khác nhau nằm trong vùng trũng Đồng Tháp Mười. Tại đây, người ta đã tìm thấy dấu vết của một công trình kiến trúc cổ đã bị hủy hoại. Hiện vật thu được là các vỉa gạch cổ và những viên gạch có khối vuông 5 x 5,3 cm…


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt