<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Nguyễn Phúc Trăn

Nguyễn Phúc Trăn còn gọi là Nghĩa vương Nguyễn Phúc Thái (阮福溱) là chúa thứ năm thời Nguyễn sáng nghiệp. Ông sinh năm Mậu Tý (1648), quê làng Gia Miêu, huyện Tống Sơn, tỉnh Thanh Hoá (nay là xã Hà Long, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hoá). Ông là con thứ hai của chúa Nguyễn Phúc Tần. Con ông là chúa Nguyễn Phúc Chu. Vì anh ruột là Công tử Nguyễn Phúc Diễm mất sớm nên ông được phong làm Tả thủy dinh Phó tướng Hoằng Ân hầu, tước Hoằng Quốc Công.

Năm Đinh Mão (1687), Nguyễn Phúc Tần mất, ông kế vị, khi ấy ông đã 39 tuổi nên mọi việc triều chính đều do ông trông coi cả. Sử chép ông nổi tiếng là người rộng rãi, giảm nhẹ hình phạt, thuế khoá, trọng dụng quan lại cũ, trăm họ đều vui mừng, nên nhân dân đương thời gọi là Nghĩa vương hay chúa Ngãi.

Tháng 7 năm Đinh Mão (1687), sau khi kế vị, ông cho dời phủ chúa sang làng Phú Xuân (Huế) lấy hòn núi Ngự Bình phía trước làm án đắp trường thành, xây cung điện thành một nơi danh thắng, còn phủ cũ ở Kim Long thì dùng làm miếu thờ Thái tông và các tiên chúa.

Năm Mậu Thìn (1688), quân Chân Lạp sang cướp phá miền Nam và không triều cống, ông cử Nguyễn Hữu Hào và quân sĩ sang đánh, vua Chân Lạp thua phải triều cống như xưa.

Năm Kỷ Tỵ (1689), ông cho mở các khoa thi Chính đồ, Hoa văn nhằm kén chọn nhân tài cho đất nước. Đời ông công việc khai khẩn và phủ dụ ở miền Nam ngày càng mở rộng.

Năm Tân Mùi (1691), ông bệnh nặng qua đời, làm chúa được 4 năm, hưởng dương 43 tuổi.

Sau khi mất được triều đình dâng thụy hiệu là Đại Nguyên suý tổng quốc chính Hoằng Nghĩa vương. Sau này, nhà Nguyễn truy tôn ông miếu hiệu là Anh tông, thuỵ hiệu là Thiệu Hư Toản Nghiệp Khoan Hồng Bác Hậu Ôn Huệ Từ Tường Hiếu nghĩa hoàng đế, an táng ở núi Kim Ngọc, xã Hương Thọ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên-Huế, truy tôn vợ là Từ Tiết tĩnh mục Hiến phi.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt