<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Cô Tô ngày lặng sóng

Nằm trong một vùng nước lặng với đảo Hải Nam che chắn ở hướng đông bắc, quần đảo Cô Tô - Quảng Ninh hầu như không bao giờ gặp bão, ngay cả khi những trận bão lớn tràn qua biển Đông. Cô Tô là tên riêng của 2 hòn đảo (Cô Tô lớn và Cô Tô con). Trên thực tế, huyện đảo Cô Tô là hệ thống quần đảo Cô Tô – Thanh Lân với khoảng 50 hòn đảo lớn nhỏ, những hòn đảo này đều đã được đặt tên: Đảo Trần, Cồn Con Ngựa, Cồn Gạc Hươu, Cồn Tai Khỉ, Hòn Bắc Đẩu, Hòn Bầu Rượu, Hòn Chòi Canh, Đá Thiên Môn, Đá Ngầm Sâu, Đá Sư Tử.... Những cái tên thuần Việt, gắn với sinh hoạt thường ngày của nhân dân và phần nào nói lên hình dáng đặc trưng của từng hòn đảo. Chúng nằm dàn trải, cong cong theo hình cánh cung, cách đất liền hơn 60km, gần đường hàng hải quốc tế. Bởi vậy, có thể ví quần đảo Cô Tô như một bức thành trấn giữ phía biển Đông Bắc của Tổ quốc.

Các điểm du lịch tại Cô Tô
 

  • Cảng Cô Tô

  • Cảng nghề cá

  • Cảng bưu điện

  • Cảng Bắc Vàn

  • Bãi tắm Vàn Chảy

  • Bãi Bác Hồ

  • Hải Đăng

  • Cầu Mỵ

  • Rừng cây chõi

  • Các thung lũng tại Cô Tô

  • Thăm các Tuyến Đảo

  • Đảo Cô Tô con

  • Đảo Thanh Lân

Cô Tô ngày lặng sóng
 

Du khách đến Cô Tô nên đi vào ngày nước nam vì theo những người đi biển, những ngày nước nam biển rất trong và lặng sóng. Tàu chúng tôi từ cảng Cái Rồng rục rịch kéo còi rời bến. Sau khoảng 1 giờ rưỡi lướt êm trên vịnh Bái Tử Long nhấp nhô núi đá, tựa những chú rồng con trong truyền thuyết đang ngủ yên trên thảm nước xanh lục khổng lồ, du khách vượt qua cửa Đối, bắt đầu hành trình “bốn bề là biển” giữa ngàn con sóng nhỏ.

Cô Tô - Ảnh: Phan Đức Cường

Cô Tô hiện ra xa xa với những dải xanh mờ thấp thoáng những viền cát trắng tinh khôi. Tàu cập bến Cô Tô. Một cầu cảng dài và khá lớn cách trung tâm huyện lỵ Cô Tô chừng nửa cây số. Đường từ cầu tàu về đến nhà khách huyện ủy, tượng đài Hồ Chủ tịch, bãi tắm Bác Hồ: nhà cửa khá sầm uất, có chợ, có quán xá, cửa hàng. Cô Tô có hai bãi biển tuyệt đẹp. Bãi Vàn Chải nằm ở phía tây đảo, hoang vu với bờ biển uốn cong, bãi cát mịn, sạch sẽ và trắng tinh, sóng vừa đủ lớn để nô đùa thư giãn. Bãi Hồng Vàn nằm ở phía đông, nước lặng êm ả, lăn tăn như nước hồ do đảo Thanh Lân trải dài nằm chắn gió từ ngoài biển thổi vào, bờ cát mềm mại với những thảm hoa muống biển tím ngắt. Bãi Hồng Vàn còn có một tên gọi khác là Hom Trinh Sát.

Ngắm nhìn những con sóng nhỏ nối đuôi nhau trên màu xanh tưởng như bất tận, ta mới hiểu phần nào cái miêu tả sâu sắc của nhà văn Nguyễn Tuân trong Ký đảo Cô Tô: “Cái màu xanh luôn biến đổi của màu nước bể chiều nay trên biển Cô Tô như là thử thách cái vốn từ vị của mỗi đứa tôi đang nổi gió trong lòng. Biển xanh như gì nhỉ? Xanh như chuối non? Xanh như chuối già? Xanh như mùa thu ngả cốm làng Vòng? Nước biển Cô Tô đang đổi từ vẻ xanh này sang vẻ xanh khác.

Nó xanh như cái màu áo Kim Trọng trong tiết thanh minh? Đúng một phần thôi. Bởi con sóng đang đội lên kia đã gia giảm thêm một chút gì, đã pha biển sang màu khác. Thế thì nước biển xanh như cái vạt áo nước mắt của ông quan Tư Mã nghe đàn trên con sóng Giang Châu có đúng không? Chưa được ư? Thế thì nó xanh như một màu áo cưới, được không? Hay là nói thế này, nước biển chiều nay xanh như một trang sử loài người, lúc con người phải víu vào thân tre? …Sóng vẫn kế tiếp cái màu xanh muôn vẻ mới, và nắng chiều nay luôn thay màu cho sóng. Mà chữ thì không tài nào tuôn ra kịp với nhịp sóng...”. Và quả là thiên nhiên đã thay áo cho Cô Tô như phông nền sân khấu theo giờ nên con người đứng trước Cô Tô bất chợt cũng trở nên lóng ngóng vì vốn từ miêu tả hạn hẹp.

Nằm trên một ngọn núi cách thị trấn chừng 5km, đường từ chân núi lên hải đăng quanh co dưới những tán lá rừng rậm rạp. Đứng ở lan can của hải đăng Cô Tô chạy bằng năng lượng mặt trời, du khách sẽ có cơ hội ngắm nhìn toàn bộ huyện đảo Cô Tô xanh, đẹp đến khó tả giữa mênh mông biển trời. Những rừng cây chập chùng, con đường nhỏ vạch mình trên lưng núi, một cánh đồng lúa mạ non như một tấm áo vá kỳ lạ. Xa xa là Cô Tô con còn vắng bước chân người, chỉ có tiếng chim chóc và những chú khỉ tinh nghịch. Gần đó là đảo Thanh Lân dài như một dãy núi, cao ở giữa, bờ cát trắng viền quanh tựa như một chiếc vòng ngọc trai khổng lồ. Từ chân núi có ngọn hải đăng đi chừng 20 phút, du khách sẽ tới cảng quân sự Bắc Vàn, cảng nước nằm ở tận cùng mũi bắc và đã lâu không có tàu bè cập bến. Đứng ở đây sẽ nhìn thấy đảo Cô Tô Con gần ngay trước mắt, cách chừng nửa tiếng đi thuyền. Là một đảo thuần quân sự, Cô Tô Con không có dân cư sinh sống. Trong đảo này còn có rừng Cô Tô Con sở hữu nhiều loại động vật, gỗ quý mà đặc biệt là thông Giẻ - một loại gỗ dùng để đóng hòm đạn và vá tàu.

Đặc biệt du khách còn ấn tượng với rừng cây chõi. Một loài cây vừa quen vừa lạ. Quen là bởi thoạt nhìn, nó giống hệt cây đa, cũng có gốc lừng lững, xù xì, cũng có những thân phụ chằng chịt như những con rắn khổng lồ quấn quanh thân chính. Nhưng quan sát kĩ mới nhận thấy sự khác biệt dù là rất nhỏ. Ấy là lá của nó, những chiếc lá nhỏ và cứng cáp hơn lá đa. Ấy là những cái thân phụ chằng chịt vừa như trổ ra từ các cành, mạnh mẽ cắm sâu xuống lòng đất, xuống các khe đá, lại vừa giống như những cánh tay vươn dài lên từ lòng đất, rồi quần tụ lại để tạo nên một sức mạnh nâng đỡ cho tán cây xoè rộng, vươn cao. Phải chăng chỉ ở Cô Tô mới có cây chõi, hay nó còn sống ở nơi nào khác nữa? Chỉ biết rằng, loài cây này bỗng gợi lên một sức sống, một sức bám trụ mãnh liệt giữa trùng khơi như hình ảnh thu nhỏ của một Cô Tô đầu ngọn sóng.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt