<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Vua Thiệu Trị

Tiểu sử
 

Vua Thiệu Trị (紹治) – vị vua thứ ba triều Nguyễn có tên huý là Nguyễn Phúc Miên Tông (阮福綿宗), ngoài ra ông còn có tên khác là Nguyễn Phúc Tuyển (阮福暶). Ông là con đầu lòng vua Minh Mạng (明命; 1791 - 1840) sinh năm Đinh Mão (1807) tại kinh thành Huế, tỉnh Thừa Thiên – Huế ngày nay.

Sau khi vua Minh Mạng mất (1840), qua tháng Giêng năm Tân Sửu (1841), ông lên ngôi kế vị vua cha.

Tính ông thuần hoà, phần lớn triều đại ông đều theo qui củ của vua Minh Mạng. Vả lại, khi ấy quân Pháp và các thế lực tư bản phương Tây đã bắt đầu dòm ngó và đem tôn giáo đặt thành vấn đề để can thiệp vào nội bộ nước ta.

Năm Ất Tỵ (1845) giám mục Lefèvre đến Huế truyền đạo và hoạt động gián điệp bị triều đình bắt toan xử tử, nhưng dưới áp lực của chiến hạm Pháp, triều đình buộc lòng phải phóng thích. Từ đó Pháp càng xen vào nội bộ nước ta nhiều hơn.

Năm Đinh Mùi (1847), do áp lực của Pháp, triều đình Huế phải bãi bỏ việc cấm đạo để cho nhân dân trong nước tự do theo đạo mới. Nhưng sau đó lại trị tội những người theo đạo vì thái độ hống hách của quân Pháp.

Lúc bấy giờ công việc chính trị, ngoại giao, quân sự trong nước vô cùng rối loạn. Ông bệnh nặng và mất ngày 4-10 nhằm ngày 27-9 âm lịch năm Đinh Mùi (1847) hưởng dương 40 tuổi, ở ngôi được 7 năm, thuỵ hiệu là Thiệu thiên Long vận Chí thiện Thuần hiếu Khoan minh Duệ đoán Văn trị Vũ công Thánh triết Chương Hoàng đế (紹天隆運至善淳孝寬明睿斷文治武功聖哲章皇帝), miếu hiệu là Hiến tổ Chương Hoàng đế. Sau khi mất, bài vị của ông được đưa vào thờ trong Thế Miếu. Lăng của ông là Xương Lăng, toạ lạc tại làng Cư Chánh, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên – Huế.

Vua Thiệu Trị có tất cả 64 người con, gồm 29 hoàng tử và 35 công chúa.

Tác phẩm
 

Ông còn là một nhà thơ và có các tác phẩm:

  • Ngự chế cổ kim thể cách thi pháp tập

  • Ngự chế văn sơ tập

  • Hoàng huấn cửu chương

  • Thiệu Trị di chiếu

  • Ngự chế thi sơ tập

  • Ngự chế thi tam tập

  • Ngự chế thi tứ tập


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt