<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Thị xã Châu Đốc

Thị xã Châu Đốc nhìn từ sông Hậu - Ảnh: Hoàng Chí Hùng

Châu Đốc là thị xã vùng biên giới của tỉnh An Giang, là trung tâm văn hoá, thương mại dịch vụ thứ 2 của tỉnh, sau thành phố Long Xuyên, cách Long Xuyên 54 km theo quốc lộ 91. Đông Bắc giáp huyện An Phú. Tây Bắc giáp Campuchia. Sông Hậu chảy ở phía Đông ngăn cách với huyện Phú Tân. Phía Tây giáp huyện Tịnh Biên. Phía Nam giáp huyện Châu Phú.

Về đơn vị hành chánh, thị xã bao gồm 4 phường: Châu Phú A, Châu Phú B, Vĩnh Mỹ, Núi Sam và 3 xã: Vĩnh Ngươn, Vĩnh Tế, Vĩnh Châu.

Thị xã Châu Đốc là trung tâm du lịch nổi tiếng của tỉnh An Giang cũng như vùng đồng bằng sông Cửu Long. Châu Đốc có khu danh thắng núi Sam, với nhiều di tích văn hoá được xếp hạng cấp quốc gia, trong đó có miếu Bà Chúa Xứ. Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ được tổ chức hằng năm thu hút đông đảo du khách đến tham quan, cúng bái. Vùng đất giàu truyền thống này từng ghi đậm dấu ấn của các danh tướng Nguyễn Hữu Cảnh, Nguyễn Văn Thoại… những bậc tiền hiền có công khai phá, mở mang bờ cõi; giữ vững biên cương.

Điều kiện tự nhiên
 

Vị trí

Châu Đốc có vị trí địa lý khá đặc biệt, nằm ở ngã ba sông, nơi sông Hậu và sông Châu Đốc gặp nhau, giữa 3 cửa khẩu kinh tế sầm uất là: cửa khẩu Tịnh Biên, cửa khẩu Khánh Bình – huyện An Phú, cửa khẩu Vĩnh Xương – huyện Tân Châu. Từ vị trí này, thị xã Châu Đốc được xem là cửa ngõ giao thương quan trọng của tỉnh An Giang và vùng đồng bằng sông Cửu Long, là nơi tập trung hàng hoá buôn bán với Campuchia qua cả hai đường thủy và bộ.

Địa hình

Thị xã Châu Đốc thuộc vùng đồng bằng của tỉnh An Giang, do phù sa sông Hậu bồi đắp. Địa hình thấp dần theo hướng Đông Bắc - Tây Nam. Ở trung tâm có núi Sam đột khởi lên giữa đồng bằng tạo nên cảnh quan độc đáo. Phía Đông có sông Châu Đốc và sông Hậu chảy theo chiều Bắc Nam. Phía Tây có kênh Vĩnh Tế, chạy song song với biên giới Campuchia, nối liền với thị xã Hà Tiên. Địa hình chia cắt bởi các kênh rạch ngang dọc.

Thủy văn

Chế độ thủy văn ở Châu Đốc chủ yếu là bán nhật triều, số ngày có chế độ nhật triều trong tháng hầu như không đáng kể. Cứ khoảng nửa tháng có 3 - 5 ngày triều cường, sau đó triều giảm dần kéo dài khoảng 5 - 6 ngày, tiếp đó là 3 - 5 ngày triều lên, xuống rất yếu gọi là kỳ nước kém. Các kỳ con nước ở đây lặp lại một cách tuần hoàn nhưng khác nhau về cường độ. Trong một năm, biên độ triều của các trạm ven sông Hậu có những biến động mạnh mẽ. Vào mùa kiệt, biên độ triều tăng dần và đạt trị số lớn nhất vào tháng 4 hoặc tháng 5. Tiếp đó mùa lũ về, nước sông lên, biên độ triều giảm và đạt trị số nhỏ nhất vào tháng 9 hoặc tháng 10. Hằng năm từ tháng 7 đến tháng 11 là mùa nước nổi.

Du lịch
 

Tình hình phát triển

Châu Đốc là trung tâm du lịch của tỉnh An Giang. Theo thông tin của ngành du lịch, năm 2007, có 3.840.000 khách du lịch đến An Giang, trong đó có đến 2.230.000 lượt khách đến Châu Đốc. Hầu như khách du lịch nước ngoài nào đến An Giang cũng đều ghé thăm các điểm du lịch của thị xã vùng biên này. Hiện Châu Đốc có 5 công ty lữ hành, chuyên tổ chức tour, đón khách nước ngoài từ thành phố Hồ Chí Minh.

Du khách nước ngoài đến Châu Đốc thường thích ngồi thuyền ngắm dòng kênh Vĩnh Tế, dạo quanh làng bè và làng ghe trên sông; rồi sang Cồn Tiên tham quan Thánh đường Hồi giáo, xem nghề dệt thổ cẩm truyền thống. Để tham gia tour này, khách đăng ký trước với Đội thuyền Châu Đốc và tập trung ở bến tàu trên công viên thị xã để lên thuyền. Đội thuyền Châu Đốc có 27 đò chèo và 9 đò máy, mỗi ngày đón khoảng 100 khách nước ngoài, trong đó có 80% khách đi theo tour Phnom Penh, 20% khách trở lại viếng miếu Bà Chúa Xứ - núi Sam và quay về thành phố Cần Thơ, thành phố Hồ Chí Minh.

Năm 2008 được chọn là Năm du lịch quốc gia - Miệt vườn sông nước Cửu Long, ngành Du lịch Châu Đốc chọn chương trình Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam để làm điểm nhấn thu hút khách du lịch, đồng thời sẽ nâng cấp nghi lễ truyền thống để tôn vinh danh thần Nguyễn Hữu CảnhNguyễn Văn Thoại. Ngành cũng chủ động để khai thác tốt lợi thế khu du lịch Núi Sam, phấn đấu đạt 2,3 triệu lượt khách tham quan du lịch, trong đó lượng khách lưu trú đạt trên 19%.

Hướng phát triển sắp tới của ngành du lịch thị xã là: tiếp tục khai thác lợi thế có sẵn về cảnh quan thiên nhiên, văn hóa lịch sử, thu hút mọi nguồn lực của xã hội đầu tư vào các khu, điểm du lịch, sản phẩm du lịch; chú trọng loại hình du lịch sinh thái và du lịch mua sắm, tạo môi trường du lịch văn hoá lành mạnh, quan tâm đào tạo nguồn nhân lực phục vụ ngành… Bên cạnh đó, ngành cũng tập trung đầu tư nâng chất lượng hoạt động của các doanh nghiệp kinh doanh du lịch theo hướng chuyên nghiệp hoá, để tạo ra những sản phẩm du lịch có khả năng cạnh tranh, thu hút mạnh hơn nữa du khách trong nước và quốc tế.

Núi Sam và đồng lúa - Ảnh: Hoàng Chí Hùng

Di tích

Miếu Bà Chúa Xứ

Lăng Thoại Ngọc Hầu

Chùa Tây An

Chùa Hang

Đình Vĩnh Tế

Đình Châu Phú

Đình Vĩnh Ngươn

Nhà cổ Lê Công

Danh thắng

Núi Sam

Kênh Vĩnh Tế

Đặc sản

Ngoài những di tích thắng cảnh, từ lâu Châu Đốc còn được biết đến như là một "Vương quốc mắm" của miền Tây. Đây là nơi sản xuất các loại mắm cá hàng đầu ở miền Nam với số lượng thành phẩm mỗi năm lên đến hàng trăm ngàn tấn. Mắm có một phong vị rất riêng trong nền văn hoá ẩm thực của người dân Nam Bộ.

Châu Đốc nằm ở ngã ba sông Hậu, một trong hai nhánh của dòng Mê Kông - con sông có nhiều tôm cá đứng hàng thứ hai trên thế giới. Cá để làm mắm có thể nói là có quanh năm, nhưng nhiều nhất là vào mùa nước lũ hàng năm. Bắt đầu từ tháng 7, tháng 8 cho đến cuối mùa lũ, khoảng tháng 10, tháng 11, là thời điểm lý tưởng cho người dân Châu Đốc đánh bắt cá. Các loại cá thường được chọn làm mắm là: cá lóc, cá trèn, cá sặc, cá chốt, cá linh... Cá làm mắm phải là loại có thịt dai mới đạt chuẩn của mắm ngon.

Chợ Châu Đốc có khoảng 50% diện tích dành cho các sạp hàng bán mắm, với các nhãn hiệu nổi tiếng như: bà giáo Khỏe, cô Tư Ấu, Phước Lộc, Út Cảnh v.v...Ở đây có đủ các loại mắm thật hấp dẫn, đặc biệt có một loại mắm rất độc đáo, gọi là mắm ruột. Loại mắm này làm từ ruột cá lóc, rất đắt tiền. Một loại mắm khác cũng rất được ưa chuộng là mắm thái. Loại mắm này được làm từ thịt mắm cá lóc thái nhỏ, trộn với đu đủ, kết hợp với các bí quyết nghề nghiệp khác. Hiện nay, thương hiệu "mắm Châu Đốc" đã được hoàn tất thủ tục để đăng ký bảo hộ. Đây là một bước đi đột phá có tính chuyên nghiệp nhằm đảm bảo chất lượng cũng như uy tín của sản phẩm mắm Châu Đốc.

Mắm Châu Đốc có thể dùng tươi sống, không cần phải chế biến thêm. Nhưng nếu muốn, người ta cũng có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau. Mắm cá sặc, cá linh có thể dùng chế biến món lẩu mắm, mắm kho, ăn kèm với các loại rau đồng như bông súng, điên điển, cù nèo, v.v... Mắm cá lóc chưng với thịt ba rọi băm nhuyễn cùng với củ hành đỏ, hành tây và trứng, ăn cùng với các loại rau quả như: dưa leo, cà chua, chuối sống, khế chua.....Mắm thái thì có thể ăn kèm với bún, hay cuốn bánh tráng cùng với thịt ba rọi luộc và rau sống mà không phải chế biến gì cả.

Lịch sử
 

Lãnh thổ Châu Đốc nguyên là đất thuộc nước Chân Lạp, gọi là Tầm Phong Long (Kompong Long). Năm 1757, vua Chân Lạp nhường cho chúa Nguyễn, chúa Nguyễn giao cho Nguyễn Cư Trinh vào và thành lập đạo Châu Đốc cùng với đạo Tân Châu và đạo Đông Khẩu (Sa Đéc). Sau khi Gia Long lên ngôi, năm 1805, vua đặt lại địa giới hành chính, Châu Đốc thuộc huyện Tây Xuyên, trấn Hà Tiên, và gọi là Châu Đốc Tân Cương. Năm 1808, Châu Đốc thuộc huyện Vĩnh Định, phủ Định Viễn, trấn Vĩnh Thanh, thuộc thành Gia Định. Năm 1815, triều Nguyễn cho xây thành Châu Đốc. Đến 1825, Châu Đốc tách riêng thành Châu Đốc trấn. Năm 1832, Minh Mạng đổi trấn thành tỉnh, phủ Gia Định chia thành Nam Kỳ lục tỉnh: Biên Hòa, Gia Định, Định Tường, Vĩnh Long, Hà Tiên và An Giang. Trấn Châu Đốc đổi thành tỉnh An Giang, tỉnh lỵ đặt tại thành Châu Đốc. Địa bàn Châu Đốc ngày nay là đất của các thôn: Châu Phú, Vĩnh Ngươn, Vĩnh Tế Sơn thuộc tổng Châu Phú, huyện Tây Xuyên, phủ Tuy Biên, tỉnh An Giang năm 1832. Năm 1834, vua Minh Mạng cho triệt phá thành Châu Đốc cũ (1815) xây dựng thành Châu Đốc mới theo hình bát quái.

Ngày 22-06-1867, Pháp đem quân đánh chiếm Châu Đốc. Năm 1868, sau khi chiếm được 3 tỉnh miền Tây, Pháp chia Nam Kỳ thành 24 hạt tham biện. Trong đó, hạt Châu Đốc trông coi hạt Đông Xuyên (Long Xuyên) và Sa Đéc. Ngày 30-12-1899, toàn quyền Đông Dương ra Nghị định: đổi hạt tham biện thành tỉnh; chia An Giang thành 2 tỉnh Châu Đốc và Long Xuyên. Tỉnh Châu Đốc gồm 12 tổng: Thành Tín, Thành Lâm, Thành Ý, Thanh Ngãi, Thanh Lễ, Quý Đức, Châu Phú, An Lương, An Phú, An Phước, An Thành, An Lạc. Tỉnh lỵ là Châu Đốc.                     

Đến cuối năm 1956, chính quyền Ngô Đình Diệm sát nhập Châu Đốc với Long Xuyên thành tỉnh An Giang, địa bàn Châu Đốc nằm trên xã Châu Phú thuộc tổng Châu Phú, quận Châu Phú, tỉnh An Giang. Năm 1964, sau khi Chính quyền Sài Gòn tách tỉnh, Châu Đốc thuộc tổng Châu Phú, quận Châu Phú, tỉnh Châu Đốc cho đến ngày giải phóng 30-04-1975.

Trong Cách mạng tháng 8, lực lượng Cách mạng khởi nghĩa giành chính quyền ngày 24-08-1945. Đến 20-01-1946, Pháp chiếm lại Châu Đốc. Theo sự phân chia của chính quyền Cách mạng, 06-03-1948, Châu Đốc thuộc huyện Châu Phú A của tỉnh Long Châu Hậu. Đến cuối năm 1950, huyện Châu Phú A thuộc tỉnh Long Châu Hà. Từ năm 1957, Châu Đốc thuộc huyện Châu Phú, tỉnh An Giang. Đến giữa năm 1966, thành lập thị xã ủy Châu Đốc; mùa nước nổi năm 1967, thực hiện chỉ đạo của khu ủy khu 8 và tỉnh ủy An Giang trong hội nghị mở rộng tại núi Tô, Châu Đốc được chọn làm mặt trận chính của tỉnh trong chiến dịch Xuân 68. Năm 1971, huyện Châu Phú vẫn thuộc tỉnh An Giang sau khi tách tỉnh Châu Hà. Tháng 05-1974, huyện Châu Phú thuộc tỉnh Long Châu Hà theo Hội nghị thường trực Trung ương Cục cho đến ngày giải phóng.

Tháng 02-1976, thị xã Châu Đốc thuộc tỉnh An Giang, gồm 2 xã: Châu Phú A và Châu Phú B. Ngày 27-01-1977, nhận thêm xã Vĩnh Ngươn của huyện Châu Phú theo Quyết định số 199/TC.UB của UBND tỉnh An Giang. Ngày 25-04-1979, chuyển 2 xã Châu Phú A, Châu Phú B thành phường Châu Phú A, Châu Phú B và thành lập xã Vĩnh Mỹ theo Quyết định 181/CP của Chính phủ. Ngày 23-08-1979, nhận thêm xã Vĩnh Tế của huyện Châu Phú theo Quyết định 300/CPcủa Chính phủ. Ngày 22-03-2002, tách một phần xã Vĩnh Tế để thành lập phường Núi Sam. Ngày 01-09-2007, thị xã Châu Đốc tổ chức lễ công nhận đô thị loại 3.

Kinh tế
 

Tượng đài cá basa tại công viên Châu Giang - Ảnh: Hoàng Chí Hùng

Thị xã Châu Đốc là trung tâm kinh tế lớn thứ 2 của tỉnh An Giang, sau thành phố Long Xuyên. Năm 2003, tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân đạt 13,28%, GDP bình quân đầu người là 8,525 triệu đồng.

Thương mại - Dịch vụ là thế mạnh kinh tế của thị xã. Năm 2003, tốc độ tăng trưởng của ngành này đạt 17,31%, chiếm 61,33% cơ cấu kinh tế của địa phương. Năm 2008, lĩnh vực Thương mại - Dịch vụ trên địa bàn thị xã Châu Đốc tiếp tục phát triển mạnh, ước doanh thu thông qua các chợ đạt 2.296 tỷ đồng, bằng 148% so kế hoạch năm. Châu Đốc đã thực hiện nhiều giải pháp nhằm phát triển đồng bộ lĩnh vực Thương mại - Dịch vụ như: đầu tư xây dựng các trung tâm mua bán, khuyến khích phát triển hệ thống cửa hàng, siêu thị, tăng cường quản lý thị trường để kiểm soát chất lượng hàng hoá, thực hiện đề án văn minh thương mại để nâng cao chất lượng phục vụ các loại hình dịch vụ làm hài lòng du khách. Nhờ đó, lượng du khách đến với thị xã cũng tăng theo từng năm. Năm 2008 tiếp tục đạt và vượt kế hoạch với khoảng 2,5 triệu lượt người.

Ngành Công nghiệp - Xây dựng cũng có những phát triển đáng ghi nhận. Năm 1995, thị xã có khoảng 482 doanh nghiệp, cơ sở sản xuất công nghiệp - tiểu thủ công nghiệp, thu hút 1.615 lao động. Năm 2003, đã có 329 cơ sở và 8 doanh nghiệp mở rộng quy mô sản xuất, giải quyết việc làm cho 2.736 lao động.

Ngành Nông nghiệp được quan tâm đúng mức. Trong những năm qua, thị xã đã tập trung đầu tư rất lớn cho việc đào kênh, đắp đê ngăn lũ, mở rộng hệ thống kênh mương; xóa bỏ thói quen canh tác lúa 1 vụ, tiến hành canh tác lúa thuần nông 2 vụ. Nhờ đó, sản xuất nông nghiệp không ngừng phát triển, diện tích khai hoang phục hoá, thâm canh tăng vụ ngày một tăng lên. Năm 2003, tổng diện tích gieo trồng trên địa bàn thị xã là 78.435 ha, tăng hơn 12 lần so với năm 1975. Sản lượng lương thực năm 2003 đạt trên 83.724 tấn.

Hướng phát triển
 

Châu Đốc đang phấn đấu xây dựng hình tượng một đô thị du lịch ở miền Tây. Trong những năm tới, thị xã sẽ tập trung khai thác mọi nguồn lực, trong đó chú trọng việc huy động vốn từ các cá nhân, các thành phần kinh tế đầu tư vào các lĩnh vực: vui chơi, giải trí, ẩm thực, nhà hàng, khách sạn… Song song đó, thị xã cũng sẽ tập trung lập lại trật tự, vệ sinh trong các khu vực mua bán, đặc biệt là quy hoạch lại khu du lịch núi Sam từ 300 ha lên 900 ha bao gồm: quần thể các di tích được xếp hạng, khu dân cư chợ du lịch Vĩnh Đông, khu dân cư Bắc miếu Bà, công viên vườn tượng điêu khắc, nhà văn hoá, bãi giữ xe, các khu vườn sinh thái, khu vui chơi, giải trí, phục hồi dự án Monorail, chợ trung tâm và khu vực phường Núi Sam.

Quy hoạch và xây dựng nhanh các tuyến đường quan trọng trong khu vực nội ô thị xã, nâng cấp quốc lộ N1, quốc lộ 91, xây dựng bệnh viện đa khoa mới, hoàn chỉnh mạng lưới hệ thống các chợ trung tâm, siêu thị, khu ẩm thực, sắp xếp lại khu dân cư đường dẫn cầu Cồn Tiên,…Thị xã sẽ quy hoạch và bố trí từ 2 đến 3 cụm công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp hoặc làng nghề dọc theo quốc lộ N1 – Vĩnh Mỹ để phát triển ngành công nghiệp địa phương và tạo điều kiện cho các doanh nghiệp di dời cơ sở sản xuất trong nội ô đến ổn định sản xuất hoặc có nhu cầu mở rộng sản xuất. Thành lập và phát triển cửa khẩu phụ Vĩnh Ngươn để xây dựng các chợ cửa khẩu tạo lợi thế cạnh tranh. Kêu gọi đầu tư xây dựng cụm công nghiệp Nam sông Hậu, cụm Công nghiệp - Tiểu thủ công nghiệp Vĩnh Tế, xây dựng khu dân cư cho người có thu nhập thấp, dự án xử lý rác thải, cơ sở hạ tầng giao thông mở rộng trục đô thị đến nông thôn, v.v…

Giao thông
 

Tình hình phát triển

Châu Đốc là con đường giao thông quan trọng giữa hai quốc gia Việt Nam - Campuchia. Hạ tầng giao thông trên địa bàn thị xã không ngừng được mở rộng và nâng cấp qua các năm. Trước năm 1975, hệ thống giao thông nghèo nàn, hằng năm bị ngập lũ, mặt đường Vĩnh Xuyên, Vĩnh Phú, Kinh Đào, bờ kênh Vĩnh Tế nhỏ hẹp, chỉ khoảng 2 - 3 m. Những năm sau này, thị xã không ngừng đầu tư nâng, mở rộng nhiều tuyến đường. Năm 2003, toàn bộ hệ thống giao thông thị xã dài khoảng 60.575 m, mặt đường mở rộng bình quân từ 5 - 10 m. Thị xã đã hoàn thành xây dựng đường Trưng Nữ Vương nối dài, mở rộng nhiều ngõ hẻm.

- Đường bộ: ngoài mạng lưới giao thông đô thị còn có tuyến quốc lộ 91, nối liền với thành phố Long Xuyên và cửa khẩu Tịnh Biên. Đầu năm 2008, tỉnh An Giang đã đầu tư 180 tđồng mở rộng tuyến đường ttrung tâm thị xã Châu Đốc vào khu du lịch Núi Sam, dài khoảng 3 km, nhằm phục vụ phát triển du lịch và kinh tế vùng biên. Đây là tuyến giao thông chủ yếu nối thị xã Châu Đốc với cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên và khu kinh tế cửa khẩu Xuân Tô (huyện Tịnh Biên), đồng thời phục vụ hơn hai triệu khách du lịch, hành hương trong ngoài nước đến với lễ hội vía Bà Chúa Xứ hằng năm. Tuyến đường Châu Đốc – Núi Sam cũ chỉ rộng 12 m ( 2 làn xe). Tuyến đường mới rộng 55 m với 6 làn xe lưu thông.

- Đường thủy: sông Hậu và sông Châu Đốc ở phía Đông là tuyến giao thông thủy quốc tế từ Việt Nam sang Campuchia cũng như nối Châu Đốc với các tỉnh thành khác trong vùng. Kênh Vĩnh Tế ở phía Tây, song song với biên giới Campuchia, nối liền thị xã Châu Đốc với thị xã Hà Tiên. Tháng 06-2008, khai trương tuyến tàu cao tốc thành phố Hồ Chí Minh - Châu Đốc, thời gian hành trình là 6h, rút ngắn thời gian so với tuyến đường bộ hiện nay. Tàu có sức chở 40 người, xuất phát tại thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 8 giờ sáng các ngày thứ ba, thứ năm và thứ bảy; xuất phát tại Châu Đốc (chùa Bà - núi Sam) vào lúc 8 giờ sáng các ngày thứ hai, thứ tư và thứ sáu.

Xe lôi Châu Đốc

Xe lôi Châu Đốc - Ảnh: Hoàng Chí Hùng

Xe lôi và một phương tiện vận tải hành khách thường thấy ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long trong những thập niên 80, 90 của thế kỷ XX. Bước sang thế kỷ XXI, khi xe máy thịnh hành, những chiếc xe lôi chở khách đã vắng bóng trên đường phố các tỉnh miền Tây, trừ thị xã Châu Đốc. Xe lôi Châu Đốc có hai loại, xe lôi máy và xe lôi đạp, tập trung nhiều quanh khu vực bến xe Châu Đốc, sẵn sàng chở khách đi khắp phố phường thị xã.

Lộ trình quen thuộc của cánh xe lôi là là khu vực bến xe, chợ Châu Đốc và khu du lịch núi Sam. Hành khách chủ yếu là khách du lịch phương xa, muốn ngồi xe, thong thả đi ngắm cảnh phố phường. Những năm gần đây, do phải chia sẻ "thị phần" với xe ôm, nên số lượng xe lôi ở Châu Đốc cũng giảm dần, hiện nay còn khoảng vài trăm chiếc.

Dù nắng hay mưa, dù ngày hay đêm, đường phố Châu Đốc không lúc nào vắng bóng những chiếc xe lôi ngược xuôi chở khách. Vào mùa vía Bà (tháng 4 âm lịch) và các ngày rằm lớn, hàng chục nghìn du khách hành hương đổ về Châu Đốc, cũng là mùa làm ăn của cánh xe lôi. Dù đắt khách, nhưng họ vẫn không tăng giá, mà cố gắng đạp nhanh, để kiếm thêm được nhiều cuốc, cày thêm nhiều giờ để kiếm thêm tiền. Đó là nét đẹp văn hoá của xe lôi xứ này.

Năm 2008, nhà nước có chủ trương cấm xe lôi và các loại xe thô sơ tự chế để hạn chế tai nạn giao thông, tái lập mỹ quan, trật tự đô thị. Chủ trương đã ban hành, nhưng tạm hoãn áp dụng vì còn có nhiều ý kiến khác nhau. Không biết rồi đây, số phận những chiếc xe lôi Châu Đốc và những người lao động nghèo này sẽ về đâu?


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt