<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Huyện Sìn Hồ

Sơ lược
 

 Sìn Hồ (theo tiếng bản địa có nghĩa là nơi nhiều con suối) là huyện vùng cao của tỉnh Lai Châu, có 38 km đường biên giới tiếp giáp với Trung Quốc, cách thị xã Lai Châu 60km về hướng Tây.

Sìn Hồ và Mường Tè là 2 địa phương nằm trong nhóm những xã khó khăn nhất của Việt Nam.

Lịch sử hình thành
 

 Ngày 02/1/2004, Huyện Sìn Hồ được điều chỉnh địa giới hành chính có diện tích  203.875,60 ha và 75.942 nhân khẩu, với 24 đơn vị hành chính trực thuộc gồm các xã Mã Quai, Phăng Sô Lin, Noong Hẻo, Tả Phìn, Làng Mô, Pa Tần, Hồng Thu, Căn Co, Nậm Cuổi, Nậm Tăm, Nậm Cha, Pu Sam Cáp, Huổi Luông, Tủa Sín Chải, Phìn Hồ, Nậm Ban, Tả Ngảo, Nậm Hăn, Nậm Mạ, Xà Dề Phìn, Lê Lợi, Pú Đao, Chăn Nưa và thị trấn Sìn Hồ.

Ngày 27/12/2006, Chính phủ ban hành Nghị định số 156/2006/NĐ-CP về việc điều chỉnh địa giới hành chính, huyện Sìn Hồ mới còn 190.726,6 ha diện tích tự nhiên và 67.097 nhân khẩu, có 23 đơn vị hành chính trực thuộc, bao gồm các xã: Pa Tần, Nậm Ban, Hồng Thu, Phìn Hồ, Tả Phìn, Phăng Xô Lin, Sà Dề Phìn, Tả Ngảo, Làng Mô, Tủa Sín Chải, Ma Quai, Nậm Tăm, Nậm Cha, Noong Hẻo, Pu Sam Cáp, Căn Co, Nậm Mạ, Nậm Cuổi, Nậm Hăn, Lê Lợi, Chăn Nưa, Pú Đao và thị trấn Sìn Hồ.

Điều kiện tự nhiên
 

Vị trí địa lý

 Phía Bắc Sìn Hồ giáp Vân Nam - Trung Quốc; phía Nam giáp tỉnh Điện Biên; phía Đông giáp thị xã Lai Châu huyện Tam Đường; phía Tây giáp huyện Mường Tè.

Địa hình

Địa hình núi cao, bị chia cắt thành 3 vùng gồm: vùng cao nguyên Tả Phìn, vùng thấp Pa Há, vùng biên giới và dọc sông Nậm Na, diện tích canh tác ít mặc dù diện tích tự nhiên rộng. Mang tên là vùng đất có nhiều con suối nhưng hiện tại, ở Sìn Hồ chỉ còn 3 con suối lớn là Hồng Hồ, Hoàng Hồ và Sìn Hồ.

Khí hậu

 Nằm trên độ cao trung bình 1.500m so với mặt biển nên thời tiết Sìn Hồ luôn mát mẻ, tương tự vùng cao nguyên Sa Pa hay Đà Lạt. Trong một ngày, Sìn Hồ có đủ  tiết của bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, nhiệt độ trung bình hàng năm 20-220C. Tuy nhiên khí hậu của Sìn Hồ khắc nghiệt hơn 2 địa phương trên vì có sương muối, sương mù vào mùa khô và lũ quét, lũ ống vào mùa mưa.

Tài nguyên

Diện tích đất tự nhiên 203.084,6 ha, trong đó đất nông nghiệp 23.793 ha, đất lâm nghiệp 62.073 ha.

Vùng cao nguyên Sìn Hồ có trên 600 loại cây dược liệu quý như: ngũ gia bì, tam thất, quế, hoàng tinh, hoàng liên, hoàng đằng, mã tiền, phụ tử, thảo quả, sa nhân vv...

Ngoài ra, Sìn Hồ còn có vàng sa khoángPa Tần.

Điều kiện kinh tế, xã hội
 

Tiềm năng kinh tế

 Qua khảo sát, huyện Sìn Hồ có khoảng 7.300 ha đất có thể trồng cây cao su thuộc 8 xã vùng thấp 4 xã dọc sông Nậm Na. Trên 90% dân số Sìn Hồ sống bằng nghề sản xuất nông nghiệp. 23/24 xã, thị trấn có đường ôtô đến trung tâm, 9/24 xã, thị trấn có điện lưới quốc gia, 100% xã có điện thoại, 14/24 xã, thị trấn có điểm bưu điện văn hoá xã, trên 50% dân số được phủ sóng truyền hình, 97% dân số được phủ sóng phát thanh, 90% trẻ em trong độ tuổi đi học được đến trường.

Huyện có một bệnh viện, 2 phòng khám đa khoa khu vực và 24 xã, thị trấn đều có trạm y tế chăm sóc sức khoẻ cho nhân dân.

Hiện nay, Sìn Hồ đang xây dựng một hồ đập, với sức chứa khoảng 2,4 triệu m3 nước. Sau khi xây dựng xong, Sìn Hồ sẽ có một hệ thống thủy lợi cung cấp nước tưới cho khoảng 183 ha ruộng đồng. Ngoài trồng lúa, bà con dân tộc ở Sìn Hồ có thể trồng thêm những loại rau màu như: su hào, bắp cải, súp lơ… và nuôi cá hồi.

Sìn Hồ có lợi thế nằm trong 3 vùng kinh tế trọng điểm gồm vùng kinh tế động lực quốc lộ 32, 4D...; vùng kinh tế nông - lâm nghiệp sinh thái sông Đà; vùng kinh tế cao nguyên Sìn Hồ và các điểm kinh tế phụ trợ.

Văn hoá, xã hội

Diện tích: 190.726,6 ha.

Dân số: 67.097 người ( năm 2006).

Bao gồm thị trấn Sìn Hồ và 22 xã: Pa Tần, Nậm Ban, Hồng Thu, Phìn Hồ, Tả Phìn, Phăng Xô Lin, Sà Dề Phìn, Tả Ngảo, Làng Mô, Tủa Sín Chải, Ma Quai, Nậm Tăm, Nậm Cha, Noong Hẻo, Pu Sam Cáp, Căn Co, Nậm Mạ, Nậm Cuổi, Nậm Hăn, Lê Lợi, Chăn Nưa, Pú Đao và thị trấn Sìn Hồ

Sìn Hồ là nơi sinh sống của 15 dân tộc, trong đó dân tộc H’Mông chiếm 32,7%, dân tộc Thái 25%, dân tộc Dao 24%, dân tộc Kinh 4,1%, còn lại là các dân tộc khác.

Thiếu nữ dân tộc Lự ở Sìn Hồ. Ảnh: Hoàng Chí Hùng.

Người Mảng ở Sìn Hồ sống quây quần thành những ngôi làng nhỏ, tách biệt với các dân tộc còn lại. Thu nhập chủ yếu của người Mảng từ nương rẫy và công việc hái lượm hoặc săn bắt. Lúa, ngô là nguồn lương thực chính, phương thức canh tác của người Mảng còn lạc hậu, công cụ sản xuất rất thô sơ, chủ yếu là rìu, dao, gậy chọc lỗ.

Người Lự (tên gọi khác là Lữ, Nhuồn, Duồn) chỉ có ở 2 huyện Phong Thổ và Sìn Hồ, ở nhà sàn, 2 mái, có cửa ra vào ở hướng Tây Bắc, người Lự biết làm ruộng, trồng lúa nương, ngô, khoai, sắn, lạc, bông.

Dân tộc Lự thường ăn cơm nếp, rất thích ăn ớt và uống nước chè. Trang phục của người Lự thường có hoa văn trang trí rực rỡ trên nền vải nhuộm chàm.

Người Lự có nhiều truyện cổ, thơ ca, tục ngữ, dân ca "khăp" và sử dụng nhạc cụ như sáo, nhị..
Người H’Mông ở Sìn Hồ làm nương rẫy du canh và trồng lúa nước ở ruộng bậc thang, trồng lanh để lấy sợi dệt vải và cây dược liệu. Người H’Mông thường mặc trang phục bằng vải lanh tự dệt. Phụ nữ mặc váy xoè rộng, áo xẻ ngực, tạp dề trước và sau, xà cạp quấn chân

Dân tộc Dao (tên gọi khác là Mán, Ðông, Trại, Dìu Miền, Kim Miền, Lù Gang, Làn Tẻn, Ðại Bản, Tiểu Bản, Cốc Ngáng, Cốc Mùn, Sơn Ðầu) ở Sìn Hồ có 3 loại nhà khác nhau: nhà sàn, nhà nửa sàn nửa đất, nhà đất. Họ sống chủ yếu bằng nghề trồng lúa nương và lúa nước, ngoài ra còn có các nghề thủ công như: dệt vải, rèn, mộc, làm giấy.

Người Dao là một trong số ít những dân tộc thiểu số có chữ viết riêng, chữ viết của họ là chữ Hán được Dao hoá (còn gọi là chữ Nôm Dao). Đàn ông Dao để tóc dài búi sau gáy hoặc để chòm tóc trên đỉnh đầu.

Tiềm năng du lịch

 Sìn Hồ có nhiều cảnh đẹp như: ruộng bậc thang, cổng trời, núi Tiên Ông, núi Ô Đá ... Lên Sìn Hồ, du khách còn có thể đến thăm dinh thự “Vua Thái” Đèo Văn Long ở Lê Lợi, chiêm ngưỡng tấm bia Lê Lợi trên vách đá ở bờ Bắc sông Đà hoặc đến thăm chợ phiên hàng tuần.

Đặc biệt, khí hậu ở Sìn Hồ rất thích hợp cho những khu vườn lê, đào, mận, phong lan, hoa ban, hoa gạo và bạt ngàn những loài hoa dại khoe sắc.

Sìn Hồ còn có bản Pú Đao (tiếng dân tộc nghĩa là núi cao) của người H’Mông. Pú Đao từng được hãng du lịch Gecko Travel (Anh) bình chọn là 1 trong 5 điểm đến đẹp nhất Đông Nam Á.

Ngoài những thắng cảnh, Sìn Hồ còn thu hút du khách vì dịch vụ đặc biệt là tắm thuốc. Nước tắm là hỗn hợp rễ, cây thuốc khô xắt nhỏ lẫn cành lá còn tươi bỏ vào trong bồn tắm tròn, có đường kính hơn 1m bằng gỗ pơ mu, tắm thuốc khiến du khách quên mệt mỏi, tinh thần sảng khoái.

Du khách có thể xuất phát từ thị xã Mường Lay, theo quốc lộ 12 đến Sìn Hồ. Vào mùa mưa, không nên đến Sìn Hồ vì lũ ống, lũ quét và phải di chuyển bằng bè nứa, mảng trên những con sông, suối dễ bị lũ cuốn trôi.

Hạn chế

 Do trình độ dân trí thấp, không đồng đều giữa các vùng, tập quán canh tác sản xuất lạc hậu, chủ yếu tự túc, tự cấp, nên cuộc sống của người dân Sìn Hồ còn nhiều khó khăn. Năm 2008, toàn huyện Sìn Hồ có khoảng 13.000 hộ thì có 6.500 hộ đói, nghèo (chiếm 50,3%), số hộ nghèo phải ở nhà tạm còn khoảng 1.300 hộ.

Mục tiêu

 Năm 2009, Sìn Hồ dự kiến trồng mới 2.000 ha  cao su ở 4 xã Ma Quai, Nậm Tăm, Nậm Cuổi, Nậm Cha. Riêng vùng biên giới và 5 xã dọc sông Nậm Na chỉ trồng rừng và cây ăn quả.

Đến năm 2010, Sìn Hồ phấn đấu giảm tỷ lệ đói nghèo xuống còn dưới 10% và trồng mới thêm 2.350 ha cao su.

Năm 2020, Sìn Hồ dự kiến nhân rộng diện tích cao su lên 20.000 ha và quy hoạch thành vùng cao su trọng điểm.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt