<
Trang chủ » Tri Thức Việt
Từ khóa Toàn văn
Nguyễn Hoàng

Tiểu sử
 

Nhà thơ Nguyễn Hoàng bút hiệu Vĩnh Mai, Bút Tạ sinh ngày 6-3-1918 ở thôn An Tiêm, xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị (nay là thôn An Tiêm, xã Tân Thành, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị).

Ông nhiệt thành yêu nước, hoạt động trong phong trào học sinh, thanh niên dân chủ ở Huế từ 1936. Năm 1939, ông được vào Đảng cộng sản Việt Nam. Năm 1940, ông bị Pháp bắt đày đi Ban Mê Thuột.

Năm 1945 ra tù, ông tham gia khởi nghĩa ở huyện Tuy Hoà (tỉnh Phú Yên) và làm Chủ tịch Ủy ban nhân dân Cách mạng lâm thời huyện Tuy Hoà. Sau đó, từng giữ các chức vụ: Bí thư Thị ủy Huế, Ủy viên Thường vụ Tỉnh Đảng bộ Quảng Trị. Hoạt động tích cực trong Chi hội văn nghệ liên khu IV, Hội liên hiệp văn học nghệ thuật.

Tính ông ngay thẳng, cứng cỏi, khinh ghét những kẻ cơ hội, xu nịnh, giả dối, bất tài mà luồn lọt, hại người. Khi hòa bình lập lại, ông sống ở miền Bắc, công tác ở Hội Nhà văn Việt Nam với mong muốn hoạt động văn nghệ chuyên nghiệp. Cuộc đời ông gặp nhiều biến động, trắc trở cho đến khi qua đời.

Năm 2001, ông được chủ tịch nước truy tặng Huân chương Độc lập hạng nhì.

Ngày 16-2-1981 ông mất, thọ 63 tuổi.

Tác phẩm
 

Các tác phẩm chính đã xuất bản:

  • Người dân quân xã (1947)

  • Đôn và Thanh (1954)

  • Lên đường (tập thơ, 1956)

  • Tiếng hát (1971)

  • Đất đen và hoa thắm (1982)

  • Từ mùa xuân ấy (1984)

  • Chàng trai ấy (1992)

  • Thơ tình

  • Sống với nhà thơ Vĩnh Mai (Hồi ký, xuất bản 2003, NXB Thuận Hoá)

Bài thơ nổi tiếng
 

Bài thơ Khóc Hoài trong tập thơ Lên đường đã làm nên danh xưng của Vĩnh Mai -"nhà thơ một bài" dù sự nghiệp sáng tác của ông không chỉ là ngần ấy. Bài thơ sử dụng từ ngữ bình dị và lời lẽ chân thật diễn tả sự đau đớn, xúc động khi hay tin một người bạn, người đồng chí của mình qua đời.

Khóc Hoài

Tao với mi hẹn nhau từ Khu bộ

Lúc trở về cổ sáng tác văn chương

Đến tỉnh nhà lại mỗi đứa mỗi đường

Lo công việc không một ngày được nghỉ

Tao ao ước hôm nào trong hội nghị

Gặp lại mi để hàn chuyện lâu dài

Nhưng một hôm, như sét đánh ngang tai

Tao sửng sốt nghe tin mi đã chết!

Tao buột miệng: kêu lên: “Thế là hết,

Tao mất thêm một thằng bạn văn chương”

Hoài mi ơi! Mới bước được nửa đường

Sao mi chết thình lình oan uổng thế!

Ba mươi tuổi, đời mi còn trai trẻ

Hứa một mùa hoa đẹp quả thơm ngon,

Đời quanh ta đương chói dậy vàng son

Mi lại chết! Trời ơi là uất ức!

Mi táo bạo, về ngay chi Phú Lộc

Để cho Tây phục kích bắn mi đi!

Tao biết rồi, mi vốn tinh khinh khi

Coi mạng sổng như đồ chơi con trẻ.

Tao nhớ mãi dáng người mi mạnh mẽ

Bước mi đi chắc nịch như trai tơ

Tâm hồn mi trong trắng như bài thơ

Của một chú học sinh mười sáu tuổi!

Say lý tưởng, mi yêu đời đắm đuối

Và hiến đời trai trẻ cho công nông.

Ngày mai đây, dưới bóng đẹp cờ hồng

Mi vắng mặt, buồn cho tao biết mấy!

Tao tự bảo: “Sự tinh sao chịu vậy”

Mà lòng tao chang chói như kim châm

Chiều hôm nay lật đóng báo trong hầm

Tao thấy một bài thơ mi nóng hổi

Lòng tao lại dạt dào không tả nổi

Tình bạn bè như nước ngập chơi vơi!

Và đêm nay nghe gió thoảng ngoài trời

Nghe lau lách xạc xào bên phía cửa.

nghe giun dế rì rầm tao ngờ ngợ

Như nghe mi tâm sự với lòng tao

Tao đã nằm trên sạp một hồi lâu

Mà mí mắt chập chờn không nhắm được

Cổ tao nóng, tao liền đi uống nước

Mà không quên mi được hỡi Hoài ơi!

Đốt đèn lên tao ngồi lặng một hồi

Rồi tao viết bài thơ ni một mạch

Tao với mi, thôi từ đây xa cách.

Mi chết rồi, còn tao lại trên đời

- “Thôi văn chương nào có thiếu chi người".

Tao nói thế mà lòng lao ứa khích.


©2022 Công ty Cổ phần Tin học Lạc Việt